Ngày xưa trời tính cho tôi răng khểnh
Nhưng nào hay em lại xí phần
nên nhằm một lúc tôi lơ đễnh
em trộm mà không chút phân vân.
Trời giận nên tôi mới xấu trai
Tôi thì không mà em thì hai
Răng khểnh cười duyên trông rất điệu
trên đời này hiếm có mấy ai.
Giờ lớn khôn rồi không ngốc nữa
Em hãy trả tôi răng khểnh đi
Không có kẻo trời mà nổi giận
Trời phạt em, tôi biết phải làm gì?