Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
12
Mẫn Thy nắm tay anh kéo lại:
- Anh hai lại đây em giới thiệu cho.
ẫn Thanh muốn từ chối, anh đưa tay gãi đầu:
- Anh ... anh mệt quá em tiếp bạn của mình đi.
Mẫn Thy kêu lên:
- Bạn em ư! Không dám vậy đâu.
Mẫn Thanh nhìn em rầy:
- Em lúc nào cũng đùa được cả, làm người lớn chút đi!
Nhưng Mẫn Thy vẫn nắm tay anh kéo lại:
- Nhưng chị ầý không Phải là bạn của em,mà là của anh, của anh đó biết chưa? Trố mắt ngạc nhiên nhìn em Mẫn Thanh lặp lại:
- Bạn anh ư! Em quá hồ đồ rui đó Mẫn Thy.
Nghe anh nói vậy Mộng Thúy sa sầm nét mặt. Cô quay mặt đi nơi khác. Mẫn Thy vé von:
- Chị ấy là Mộng Thúy hôm nay cùng hai bác đến viếng thăm nhà mình.
Mẫn Thanh nghe xong một cách thờ ơ, anh bảo:
- Vậy hả?
Mẫn Thy kéo anh ngồi xuống.
Và mục đích viếng thăm lần này là có phần của anh đó.
- Vậy là sao?
Đây là chị Mộng Thúy. Anh làm quen với chị đi.
- Nhưng anh ...
Ấn anh ngồi xuống, Mẫn Thy cười cười, xoa xoa tay:
- Nhiệm vụ của em coi như xong. Hai anh chị ngồi nói chuyện,làm quen đi nha.
- Còn lại hai ngưới Mẫn Thanh thật sự chẳng biết phải bắt đầu như thế nào.
Phái nói là cô ta đẹp, đẹp một cách kiêu kỳ, đôi môi mọng đô, đôi mắt đen huyền long lanh, đôi mày cong cong sóng mũi thì khỏi phải chê rồi. Phải nói là cô ta rất đẹp. Chắng lẽ cứ ngồi im mãi thế này thì đâu phải là cách. Nên Mẫn Thanh lên tiếng rất nhẹ và êm:
- Cô đến lâu chưa vậy Thúy. Dường như chỉ chờ được có thế Mộng Thúy nói một hơi:
- Tôi đến đây từ chiều. Cũng do mẹ cha tôi bảo thôi.
- Vậy à?
Hơi nghiêng đầu nhìn anh Mộng Thúy hỏi:
- Dường như anh không thích mấy về cuộc viếng thăm này.
Nhìn cô, Mẫn Thanh lại hỏi:
- Sao cô hỏi vậy?
- Thì nhìn cử chỉ của anh tôi đoán vậy.
- Nếu tôi bảo sai thì sao?
- Thì tôi sẽ có cái nhìn khác hơn. Nhưng tôi lại tin rằng mình nhìn nhận đúng.
Nheo nheo mắt nhìn có Mẫn Thanh nói một câu có ý như giễu cợt:
Mới lần đầu diện kiến mà cô vội đánh giá liệu có hấp tấp, vội vã gì không?
Bật cười, Mộng Thúy chắng chút gì gọi là tự ái, cô nói luôn:
- Chẳng qua vì hai ta chẳng ai thích có cuộc gặp gỡ này.
- Vậy sao cô còn đến?
- Vì cha mẹ thôi!
Mẫn Thanh đứng lên, cho hai tay vào túi quần, bước lại giàn hoa thiên lý, anh chợt nói:
- Cô có thể từ chối với hàng ngàn lý do cơ mà.
Cũng đứng lên cùng anh MộngThúy khoanh tròn hai tay trước ngực.
- Tôi không quen nói dối với cha mẹ.
Cô là người con gái ngoan hiền. Lắc đầu Mộng Thúy từ chối.
- Chưa hẳn là như vậy. Vì tôi hiếu kỳ muốn xem anh là người thế nào thôi.
Mẫn Thanh quay lại nhìn cô, rồi nói:
- Vậy cô thấy tôi là người thế nào vậy hả?
- Kiêu căng và khinh người.
Mẫn Thanh chau mày:
- Tôi như vậy à!
- Có đúngvới bản chất con người anh chăng. Còn thiếu.
- Chỗ nào.
Chung thủy với người yêu.
- Anh có người yêu rồi.
Xua hai tay, Mẫn Thanh nói một cách cần kỳ:
- Đẹp trai, hào hoa phong nhã như tôi chẳng lẽ vô duyên đến mức không tìm cho mình được người yêu à?
Mỉm cười một cách khó hiểu Mộng Thúy gật gù:
- Tốt lắm, nếu vậy thì chúng ta phải đóng kịch thôi:
Lắc đầu từ chối Mẫn Thanh nhìn cô từ đầu đến chân.
- Cám ơn cô có nhã ý tốt. Tôi chẳng đóng kịch đóng phim hay hát cải lương gì đâu.
- Không, anh hiểu sai ý của tôi rồi.
- Vậy cô muốn sao?
- Đóng kịch ở đây có nghĩa là qua mắt người lớn đó mà.
Mẫn Thanh như người mù đi đêm thật sự anh chưa hiểu gì cả:
- Cô có thể nói rõ hơn được không?
Mộng Thúy nói là chẳng cần đến tế nhị gì cả:
Ba mẹ tôi và ba mẹ anh đang bàn việc đám cưới xin đó.
Giật mình Mẫn Thanh thót tim, anh lại hỏi:
- Cưới xin ư? Nhưng mà cho ai?
- Cho tôi và anh!
- Cho tôi và cô!
Gật đầu, Mộng Thúy xác nhận:
- Đúng vậy!
- Hoang đường, tôi có biết cô đâu mà cưới với xin.
- Bởi vậy mới nói. Chúng ta đếu đang ở trong thế kẹt.
Mẫn Thanh phàn nàn:
- Vậy sao cô chắng chịu thẳng thừng từ chối với ba mẹ mình?
Ngước mắt nhìn anh Mộng Thúy không trách mà chỉ nói:
- Nếu anh có bản lĩnh từ chối thì xin hãy vào đó mà thể hiện cho tôi xem đi.
Nhưng Mẫn Thanh lại ngồi trở xuống băng đá. Anh thật sự bối rối. Làm sao anh lấy cô ta làm vợ được. Dù cô ta có xinh đẹp, nhưng qua tiếp xúc anh biết cô ấy chắng hiền đâu. Anh chĩ yêu duy nhất mà thôi.
Thấy anh im lặng Mộng Thúy nói khích:
- Sao hả? Hối hận rồi à?
- Tôi hối hận điều gì?
Cười mai mỉa, Mộng Thúy chu môi, nói một cách chủ quan:
Anh không thể bỏ qua đám cưới này chứ gì?
- Sao cô nói vậy?
- Vì tôi có thể ăn đứt được người yêu anh đó chứ.
- Cô có vẻ tự tin lấm đó. Nhưng mà thật ra cô đẹp hơn người yêu tôi nhiều.
- Anh công nhận rồi à.
- Cái gì đúng thì tôi phải chấp nhận thôi.
Mộng Thúy vặn vẹo:
- Nhưng côn tôi thì tôi không thể.
- Cô không thể điều gì?
- Lấy anh làm chồng.
Mẫn Thanh kêu lên:
- Trời đất! Cô mà chịu lấy tôi, chắc tôi xin đi tu luôn quá.
- Anh ...
Mẫn Thanh nhìn cô chăm chăm:
- Cô ơi, có thể cô hiểu lầm ý của tôi rồi.
Hất mặt, Mộng Thúy hỏi gay gất:
- Ý của anh làm sao hả?
- Tuy cô đẹp hơn cô ấy nhiều. Nhưng suy cho cùng thì cô ấy cũng có điểm hơn cô bội phần.
Nghe tự ái dồn lên mặt, Mộng Thúy giậm chân:
- Anh dám xem thường tôi vậy sao?
- Không, tôi chỉ nói theo cách nhìn của tôi thôi.
Mộng Thúy giận dữ bỏ đi, cô còn dọa:
- Anh sẽ hối hận về việc mình vừa nói.
- Cô dọa tôi à?
Mím môi, Mộng Thúy ấm ức.
Chưa có người thanh niên nào mà dám nói với tôi như vậy cả.
- Đó, chính cái đó cô ấy cũng hơn cô rồi.
Quay quắc bỏ vào phòng khách, Mộng Thúy đến ngồi cạnh ba mẹ mình. Bà Mộng Lan hỏi con gái:
- Có vui không con?
Gượng cười trước mọi người Mộng Thúy miễn cưỡng gật đầu:
- Dạ vui!
Bà Mẫn Thiên âu yếm nhìn Mộng Thúy:
- Con vui là được rồi. Mẫn Thanh cùng bước vảo, anh lễ phép gật đầu chào mọì người rồi định về phòng mình nhưng anh lại bị ba mình gọi lại:
Mẫn Thanh! Con lại đây, mọi người đang chờ con đó.
Mẫn Thanh tần ngần:
- Nhưng con ...
Bà Mẫn Thiên cùng nói vào:
- Thì con cứ ngồi chút đi. Đừng để hai bác cười cho. Miễn cưỡng ngồi xuống cạnh ha mẹ, Mẫn Thanh cảm thấy sượng sùng vô cùng. Bà Mộng Lan suýt xoa lên tiếng:
- Mình không ngờ bạn lại có đứa con trai đẹp, nho nhã đến như vậy.
Bà Mẫn Thiên cười vui vẻ:
- Cũng may mắn là nó chăm học và có việc làm ổn định.
Bà Mộng Lan cười cười:
- Tốt, vầy thì tốt lắm rỗi:
Chúng tôi còn chần chừ gì nữa chứ.
Bà Mẫn Thiên nhìn con trai rối nói:
- Đây là Mộng Thúy, cũng là vợ tương lai của con đó.
Mẫn Thanh như ngồi trên đóng lửa. Anh phản ứng:
- Kìa mẹ, con ...
Bà Mộng Lan thi lại hiểu lầm bà tươi cười đưa ra ý kiến:
- Tụi nhỏ còn ngại thôi thì hãy từ từ rồi tính.
Thở phào nhẹ nhõm, Mẫn Thanh đưa mắt nhìn Mộng Thúy, cô ấy có vẻ hả hê lắm.
Người như vậy mà có thể làm vợ mình được sao?
Với Mẫn Thanh cô ấy chẳng ngoan hiền tí nào. Chỉ là Thiệu Vy thôi nhất định là như vậy! ... |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |