Tuoi muc tim
Danh Mục Chính

  Trang chủ

  Nhạc online

  Trắc nghiệm tâm lý

  Kết bạn

  Thành viên

  Tìm kiếm

  Hướng dẫn sử dụng

  Liên hệ BQT

  Đặt làm trang chủ

MỞ RỘNG | THU GỌN

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê Nhanh
Nhạc phẩm: 1505
Số Ca Sĩ: 202
Thành viên: 2512
Thành viên mới:
chan anna
Đang online: 472
Khách: 472
Thành viên: 0

  Hoa học trò
  Lớp ngoại ngữ
  Dân Trí
  Tin Vui Việt

2

Thiệu Vy nhăn mặt kêu lên:
 
 - Ôi, kìa mẹ:
 
 Bà Minh Ngọc lắc đầu:
 
 - Con không được có ý kiến gì nữa cả.
 
 Minh Huy hồi hộp nói với Thiệu Vy:
 
 - Bác đồng ý rồi, em thấy sao?
 
 - Dẫu biết rằng giữa anh và cô có rất nhiều kỉ niệm.
 
 Thiệu Vy cũng đã từng yêu anh. Nhưng giờ nghe nói đến hôn nhân, lòng Thiệu Vy cảm thấy có gì đó không ổn.
 
 Thấy cô vẫn im lặng, Minh Huy lại hỏi:
 
 - Em đồng ý rồi hà Vy?
 
 - Em ...
 
 Bà Minh Ngọc xen vào:
 
 - Cậu còn hỏi nó làm gì nữa. Con gái đầu ai trả lời thẳng thừng đượe chứ.
 
 Thiệu Vy đứng lên:
 
 - Em vào tắm rửa đây.
 
 Minh Huy nói theo:
 
 - Anh chờ em đi ăn tối nghe Vy!
 
 Không đáp lời anh, Thiệu Vy về phòng mình.
 
 Lát sau, Thiệu Vy bước ra, trông cô tươi tắn hơn nhiều, bà Minh Ngọc vui vẻ:
 
 - Hai đứa định ra phố giờ này sao?
 
 Thiệu Vy phụng phịu:
 
 - Chẳng phải mẹ muốn tống khứ con ra khỏi nhà đó sao?
 
 Bà Minh Ngọc phân bua:
 
 - Đó chẳng qua là mẹ muốn giúp các con thôi.
 
 Thiệu Vy đọa bà:
 
 - Đó, thì mẹ thấy ehị hai không? Lấy chồng rồi thì biệt tích luôn. Mẹ chẳng sợ sao?
 
 Bà Minh Ngọc chợt thở dài:
 
 - Con gái lớn rồi thì đành phải chấp nhận thôi. Có níu kéo cũng đâu có được gì ...
 
 Lát sau, hai người đã dong ruổi, đường phố về đêm thật nhộn nhịp. Người và xe cộ qua lại đông đúc. Vậy mà lòng Thiệu Vy chắng thấy vui chút nào.
 
 - Đi ăn ở đâu đây Thiệu Vy?
 
 Lơ đễnh nhìn dòng người, Thiệu Vy buộc miệng đáp:
 
 - Tùy anh!
 
 Minh Huy lắc đầu:
 
 - Hôm nay anh chiều em đấy.
 
 - Sao lại chiều em vậy hả? Đừng hòng lấy lòng người ta.
 
 Minh Huy cười rặng rỡ:
 
 - Lấy lòng người đẹp, có gì phải ngại chứ.
 
 Biết đó là những cầu Minh Huy nói ra cố ý là làm cho mình vui. Nhưng Thiệu Vy cảm thấy nhàm chán vô cùng.
 
 Rồi thì Minh Huy cũng quẹo vào một quán cơm:
 
 - Mình ăn phở chứ Thiệu Vy? Anh đói bụng rồi.
 
 - Hử? Ăn phở, sao anh lại ghé quán cơm.
 
 - Có cả phở đấy em.
 
 - Anh thường hay đến đây lắm à?
 
 - Cũng thỉnh thoảng thôi mà.
 
 Hai người dùng bữa cũng vui vẻ. Ăn xong, Minh Huy đưa cho Thiệu Vy ly nước anh ăn cần chăm sóc:
 
 - Em uống nước đi!
 
 Thiệu Vy cầm ly nước Minh Huy đưa, lòng cảm thấy dâng lên niềm cảm xúc lạ:
 
 - Cảm ơn anh nhé Huy?
 
 Tự nhiên, Minh Huy cảm thấy Thiệu Vy khách sáo với anh nên bảo:
 
 - Em cứ tự nhiên đi Thiệu Vy!
 
 Chờ cho cô uống nước xong Minh Huy ngập ngừng nói:
 
 - Làm vợ anh nghe Thiệu Vy:
 
 Mặc đù quen nhau đã lâu. Nhưng khi nghe anh cầu hôn Thiệu Vy cảm thấy kỳ kỳ:
 
 - Nhanh vậy à?
 
 Mình quen nhau cũng lâu rồi mà em. Thời gian ấy cũng đủ hiểu nhau rồi.
 
 Đang vui nghe Minh Huy nói thế. Tự nhiên Thiệu Vy thấy mình ngài ngại làm sao ấy. Từ từ cô nói:
 
 - Hãy cho em ít thời gian nữa nghe anh. Nghe Thiệu Vy lại hẹn. Tuy trong lòng có buồn, nhưng Minh Huy vẫn cố vui:
 
 - Vậy cũng được!
 
 Nheo nheo mắt nhìn anh Thiệu Vy nói đùa:
 
 - Cũng được mà sao buồn vậy hả? Anh không thích à.
 
 Minh Huy đùa đùa giọng:
 
 - Anh sẽ chờ em mà Thiệu Vy. Đến bao lâu cũng chờ.
 
 Nghe giọng nói của anh, Thiệu Vy cảm thấy thích thích:
 
 - Chờ nổi không đó!
 
 Minh Huy gật đầu hứa hẹn:
 
 - Anh nhất định làm được mà. Em tin anh đi!
 
 Xem đồng hồ, Thiệu Vy kêu lên:
 
 - Về thôi, khuya lắm rồi mẹ em vẫn thức chờ đó.
 
 Bịn rịn, nhưng cũng phải đưa Thiệu Vy về.
 
 Minh Huy cũng đứng lên theo anh:
 
 - Vậy mình về nha Thiệu Vy. Chỉ chờ có bao nhiêu đó, Thiệu Vy đứng lên:
 
 - Vâng, mình về đi anh ...
 
 Sáng hôm sau, bà Minh Ngọc nói với Thiệu Vy:
 
 - Con nghĩ sao về lời cầu hôn của Minh Huy.
 
 Tự nhiên Thiệu Vy cám thấy bối rối trước câu hỏi của mẹ mình. Thiệu Vy nói tránh:
 
 - Con đi làm nghe mẹ.
 
 - Nhưngcon vẫn chưa trả lời câu hỏi của mẹ.
 
 Bỗng nhiên thấy khó trả lời câu hỏi của mẹ, nên Thiệu Vy đáp vội:
 
 - Con nói với ảnh là cho con một thời gian nữa.
 
 Tỏ ra không hài lòng về sự quyết định của von gái, nên bà Minh Ngọc vội khuyên:
 
 - Tuổi xuân của con gái chỉ có một thời thôi con à!
 
 Hiểu ý mẹ. Nhưng Thiệu Vy vẫn bướng bỉnh đáp:
 
 Phải cho con thời gian mẹ ạ! Con cần phải nghĩ chín chắn.
 
 - Vậy cũng được!
 
 - Con đi làm nghe mẹ!
 
 - Trưa nhớ về ăn cơm nghe con, mẹ chờ!
 
 Thiệu Vy hỉ hửng đáp:
 
 Ba mẹ ăn đi, có con chỉ thêm phiền thôi.
 
 Bà Minh Ngọc mắng yêu:
 
 - Hừm! Con chỉ được nước nói bậy thôi.
 
 Nhưng Thiệu Vy đã khuất sau nhà xe ...
 
 Bà còn định cằn nhằn thêm nữa. Nhưng ông Thiệu Bình tằng hắng:
 
 - Thiệu Vy đi làm rồi sao?
 
 Bà Minh Ngọc âu yếm nhìn chồng, bà nhẹ nhàng đáp:
 
 - Vâng! có gì không anh?
 
 - À, không thấy vắng anh hỏi vậy thôi.
 
 Từ lúc hai người cãi nhau đến giờ, bà Minh Ngọc cố tình làm lành với ông và cbăm sóc ông tỉ mỉ hơn:
 
 - Anh Bình à?
 
 - Gì vậy em!
 
 Ngồi xuốngcạnh chồngbà MinhNgọc tâm sự.
 
 - Minh Huy cầu hôn con gái mình đó.
 
 - Đưa mắt âu yếm nhìn vợ ông Thiệu Bình nhẹ giọng:
 
 - Cái đó tùy em thôi. Ta đâu thể ép buộc nó được.
 
 Lát sau bà mới nói lên suy nghĩ của mình:
 
 - Đành là tùy con. Nhưng theo anh thì Minh Huy là người thế nào?
 
 Hiểu được tâm sự của vợ nên ông vội trấn an:
 
 - Em an tâm đi. Minh Huy nó là người tốt.
 
 - Tùy nó ...
 
 Bỗng nhiẽn ông ngập ngừng làm bà lo lắng:
 
 - Ủy làm sao hả?
 
 - Theo anh thấy thì cậu ta có gì đó hơi phô trương.
 
 Vì thích Minh Huy nên bà Ngọc vội thanh minh:
 
 - Con nhà giàu lại có địa vị trong xã hội, có phô trương một chút cũng không sao?
 
 Nhìn vợ, Thiệu Bình nói như chế giễu:
 
 - Coi em kìa, chưa chi đã bênh nó chằm chằm.
 
 - Làm bộ giận, bà ngoảnh mặt đi nơi khác, nói một câu trách móc:
 
 Chứ anh chẳng thèm lo cho hạnh phúc của Thiệu Vy sao?
 
 Biết vợ đang trách mình nên ông Thiệu Bình đùa:
 
 - Lo chứ, nhưng anh không khẩn trương như em đâu.
 
 - Nghĩa là anh cũng bằng lòng Minh Huy chứ!
 
 Bỗng nhiên ông trả lời:
 
 - Chờ thời gian đi em. Khi hai đứa cảm thấy không thể thiếu nhau đượe, đến lúc ấy ta tính cũng chưa muộn mà.
 
 Gật đầu đồng tình với chồng, bà vui vẻ gật đầu:
 
 - Vâng, anh nói cũng phải.
 
 - Em lúc nào cũng ngoan cả.
 
 Nguýt chồng một cái, bà xua tay:
 
 - Thôi đi anh già cả rồi còn nói câu đó con nó cười cho.
 
 Xách cặp lên tay, ông Thiệu Bình nhìn vợ rồi nói:
 
 - Anh đi đâu vậy?
 
 - Trưa anh về dùng cơm với em chứ! Tất nhiên rồi. Ăn cơm với vua, thua ăn với vợ mà bà xã.
 
 Nguýt chỗng một cái thật dài bà dọa:
 
 - Đi kẻo trễ đó anh à.
 
 Ông Thiệu Bình đã đi làm.
 
 Lát sau, nhà có điện thoại, bà Ngọc nhấc ống lên nghe:
 
 - Alô! Minh Ngọc đây!
 
 Tiếng Thiệu Vy vang lên:
 
 - Con. Thiệu Vy nè mẹ!
 
 Bà lo lắng hỏi:
 
 - Có chuyện gì mà con lại điện giờ này. Bên kia đầu dây, Thiệu Vy cười trong trẻo:
 
 - Con muốn nhờ mẹ một việc đấy!
 
 - Lại chuyện gì nữa đây?
 
 - Trưa nay con có bạn về dùng cơm.
 
 - Vậy hả? Mà ai, có đông không con?
 
 Thiệu Vy lém lỉnh đáp:
 
 - Con và một người nữa.
 
 - Người đó là ai?
 
 - Mẹ biết rồi mà.
 
 - Minh Huy phải không?
 
 - Chính xác lắm?
 
 Bà Minh Ngọc vui vẻ nhận lời ngay:
 
 - Đươc, mẹ sẽ nói chị bếp làm thêm thức ăn.
 
 Thiệu Vy cười hì hì:
 
 Dường như mẹ thích Minh Huy ra mất rồi đó.
 
 - Người ta là người tốt đó mà.
 
 - Vậy sao?
 
 - Con đừng có đùa giỡn nữa được không? Con đâu có đùa.
 
 Bà Ngọc nghiêm giọng:
 
 Mẹ thấy hai đứa cảng lúc cảng khắn khít vậy mẹ mừng lẩm.
 
 Thiệu Vy lại nói:
 
 - Thôi nghe mẹ, con còn làm việc đây.
 
 - Ừ! Trưa nhớ về sớm đó.
 
 Trưa hôm đó, Minh Huy đưa Thiệu Vy về nhà. Trên đường đi Thiệu Vy nói:
 
 Mời anh về nhà dùng cơm là nể mặt anh lắm rồi đó.
 
 - Vậy hả?
 
 Thiệu Vy đề nghị:
 
 - Anh đưa em đến chợ trái cây nhé!
 
 - Được thôi!
 
 Tự nhiên Thiệu Vy hỏi:
 
 - Sao anh cứ mãi chiều em như vậy?
 
 - Chứng tỏ anh là người tốt với em nhất.
 
 - Thật không!
 
 Minh Huy thừa cơ hội tấn công:
 
 - Làm vợ anh đi rồi em sẽ biết ngay thôi mà.
 
 Tự nhiên mỗi lần nhắc đến hôn nhân Thiệu Vy cảm thấy xa vời làm sao vậy.
 
 Chắng hiểu sao, cô có cảm giác không an toàn khi đi bên anh. Điều này khiến cho Thiệu Vy không thể gật đầu được.
 
 - Em nghĩ gì vậy Thiệu Vy?
 
 - Giật mình, cô lắc đầu chối quanh:
 
 - Không có.
 
 - Sao tự nhiên em lại thừ người ra như vậy?
 
 - Em không sao chứ?
 
 - Em không sao.
 
 - Em không giấu anh điều gì chứ Thiệu Vy.
 
 Nhoẻn miệng cười để trấn an anh, Thiệu Vy lắc đầu:
 
 - Em chẳng có gì mà phải giấu anh cả.
 
 Thiệu Vy lựa mua một ít trái cây, rồi giục Huy:
 
 - Mình đi về cho nhanh kẻo mẹ lại chờ lâu bị rầy.


10 chương mới hơn
  3
  4
  5
  6
  7
  8
  9
  10
  11
  12
10 chương cũ hơn
  1

Hình thành viên


green
Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký thành viên

Album nhạc mới nhất

 
Yêu trong niềm đau



 
Nghị lực




Ước nguyện

  


Tư vấn tuổi mới lớn

  Thảo

  Hạnh An

  

Bài Mới Đăng
10 Loài Động Vật ...
6 Sự Vật Có Mối ...
Đằng sau nghị lực ...
Lúa mùa duyên thắm
Chuyện tình nàng ...
Tình thu
Tìm nhau
Tạ ơn đời
Nếu có yêu tôi
Kỷ niệm

Nghe nhiều tháng 05
Gọi mãi tên em
Sao em vội lấy ...
Thất tình
Mưa giăng
Thiên đường cho anh
Vẫn hoài mong đợi
Lời con tim muốn nói
Dòng sông không ...
Cuộc đời người ...
Jingle bells

Đọc nhiều tháng 05
Từ chạy bàn trở ...
Hiểu cái đẹp cũng ...
Những sự kiện ...
Trái tim ... giấy
Gì là xa nhất?
6 thói quen giúp "mi ...
Giữ gìn không gian ...
Thủ khoa mang 50 ...
Cô gái tật nguyền ...
Xem trẻ em Nhật ...

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm chi tiết
Tìm
Theo
Tìm chính xácGần chính xác

Dien dan thao luan
Tâm sự vui buồn

  Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Hồng Dương

Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Trong bức thư ngắn ngủi, Hồng Dương ...

 •  Cô gái bị lừa dối, vờ như không quen biết ngay trên sóng  Tuyên
 •  Em muốn được gặp anh lần cuối trước khi em đi xa  Thái
 •  Yêu thương, hạnh phúc ...  Bích Ngọc

Dien dan thao luan
Diễn đàn thảo luận

  Độc thân ?   Huyền

Độc thân ?   Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...

 •  Khi lớn rồi cứ ở nhà với mẹ có tốt không ?  Thương
 •  YDP  MINH THU
 •  tinh yeu  KMT
Trang chủ -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm