Có một người sao giống quá nhóc ơi! Khuôn mặt giống, cả nụ cười cũng giống Trời không gió mà sao lòng anh động Nghe bàn chân ngủ quên giữa đường
Anh bàng hoàng như đứng trước màn sương Môi buột tiếng ''''nhóc ơi'''', anh gọi Và người đó nhìn anh bối rối Cái bối rối kia sao cũng giống quá nhóc ơi!
Anh vẫn biết mình nhầm lẫn đó thôi Nhưng vẫn muốn mãi nhầm như thế Cô gái đó là người thứ mười có lẻ Anh đã nhầm là nhóc ngày xưa
Nhóc bây giờ có còn nghe nữa Có còn đọc thơ anh viết hôm nào Và nhóc có khi nào nôn nao Cũng như anh thấy ai cũng tưởng...
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...