Thôi chào tuổi sinh viên, thôi tạm biệt mái trường Anh đã ra đi không có quyền trở lại Bằng lăng ơi, tím chi mà tím mãi Mùa hoa buồn ở lại nhé, tôi đi... Cổng trường khép sau lưng, uể oải, nặng nề Như khép lại cái thời đầy mơ tưởng Ngoái nhìn bạn gặp mắt buồn như khóc Bài thơ viết dở chừng đã bỗng hóa già nua Nửa đầu bài thơ viết khi tuổi học trò Viết cho hết những gì tươi trẻ nhất Nửa sau bài thơ viết khi cổng trường đã khép Anh bước vào đời, chấm hết - những vô tư Bạn bè anh đi khắp các miền xa Ai cũng hiểu chia lìa nhưng không nói Thằng bạn trẻ ngây thơ thành sĩ quan quân đội Nó vẫn khóc vô tâm như buổi mới vào trường Còn đứa bạn kia mơ thành một thi nhân Lận đận mãi mà chẳng tìm ra việc Sinh viên là mơ, cuộc đời là thực (Thằng bạn cười chua chát nói cùng anh) Thôi chào những đêm khuya chong mắt với ngọn đèn Chào những mùa thi cãi nhau vì chuyện vặt Chào cô gái anh thương mà chưa lần hò hẹn Đành xa nhau thôi trong nỗi thẫn thờ Đã muộn mất rồi, ôi cái thuở vô tư Chào tất cả, đừng trách nhau gì cả Bằng lăng ơi, tím chi mà tím quá Hàng liễu buồn ở lại nhé, tôi đi...
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...