Giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi Để tránh cái nhìn nghi ngờ của bố Để mẹ không dò hỏi về những bông hông đỏ...
Giấu tôi vào nỗi nhớ của em nhé Để tôi biết những ngày không được khỏe Vai của tôi cứ tựa mái đầu
Tôi sẽ chẳng quậy phá em đâu Những buổi tối khi em vào bàn học Tôi sẽ làm khăn mỗi khi em khóc Thấm khô những nỗi buồn em mang
Rồi tôi sẽ hát khe khẽ cùng em Những bài hát cả hai mình cùng thích Rồi mỉm cười vu vơ trên môi em Chàng hoàng tử bước ra từ cổ tích
Trong nỗi nhớ của em tôi đẹp hơn tôi thật Bởi ngoài đời áo hoàng tử chưa may Bởi bụi phố và nhiều lo lắng quá! Tôi ngoài đời thật - một gã ăn mày!
Hãy giấu tôi trong nỗi nhớ em nghe Đừng nói với ai rằng tôi trong đó Như cách em giấu một bông hồng đỏ Của một tôi không dám tỏ bày
Giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi Đừng để tôi lang thang hoài trên phố Cho tôi chết thiêu trong màu áo đỏ Cho tôi dám chặn em trước ngõ Cướp em đi mỗi buổi tới trường Cho tôi dám hét lên giưa phố Người tôi làm bài thơ này tặng tên là chấm chấm chấm thương!!!
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...