Nếu thương mến chỉ là trò khờ dại Là đùa vui, là vẩn vơ thì... Nhóc ơi, nhóc hãy ngoảnh mặt mà đi Tôi chẳng nhớ, tôi chẳng buồn phát khóc Chẳng còn ai sẽ cùng tôi tan học Tôi một mình, vui chán cần ai thương? Chẳng còn ai để tôii dạo quanh trường Thì vào căng tin chỉ mình tôi, càng tốt! Sẽ có lúc nhóc mời đi sinh nhật Tôi sẽ qua và cũng sẽ tặng quà Món quà đó chẳng ý nghĩa gì sất Tôi tặng rồi và nói chuyện qua loa SẼ có lúc trên con đường tôi qua Kỉ niệm cũ lại len vào vòm ngực Có thể buồn nhưng không thổn thức Tôi đã khờ như đứa trẻ mà thôi Sẽ có lúc gặp nhóc với một người Đi qua tôi và mỉm cười giễu cợt Tôi lúc đó dẫu như con lật đật Cũng toét miệng cười ra vẻ như không Sẽ có lúc đi trên phố chiều đông Tôi giật mình thấy ai cũng giống nhóc Tôi nhất định không giật mình khờ ngốc Để được buồn như một kẻ không vui Sẽ có lúc... à mà kệ nó thôi Thương mến cũ coi như sương khói Lúc nhìn theo sẽ hơi chút bồi hồi...
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...