Một người đàn ông ngồi ở ven đường với một chiếc lồng chim lớn. Một cậu bé để ý thấy rằng chiếc lồng ấy có đủ lọai chim.
“Ông tìm thấy những chú chim này ở đâu?” câu bé hỏi.
“Ồ, ở khắp nơi”, người đàn ông trả lời. “Ta dụ chúng bằng những mẩu bánh mì vụn, ta giả vờ là bạn của chúng. Sau đó, khi chúng đến gần, ta bắt chúng bằng lưới và nhét chúng vào lồng”
“Và bây giờ ông sẽ làm gì với chúng?”
Người đàn ông cười thỏa mãn: “Ta sẽ dùng cây chọc phá chúng, làm cho chúng nổi điên lên. Sau đó, chúng sẽ đánh nhau và tự giết nhau. Những con nào còn sống sót, ta sẽ giết chúng. Không con nào thóat được cả.”
Cậu bé nhìn chằm chằm vào người đàn ông. Điều gì đã khiến ông ta làm vậy? Cậu bé nhìn vào đôi mắt hoang dại và nhẫn tâm của ông ta, rồi nhìn lũ chim không có khả năng tự vệ, không có hy vọng.
”Cháu có thể mua những chú chim này không?”, cậu bé hỏi.
Người đàn ông giấu đi nụ cười, và nhận ra rằng mình sẽ được lợi nếu như sử dụng những “lá bài” thật tốt. “À,” ông ta lưỡng lự nói: “Chiếc lồng này khá đắt, và ta đã tốn nhiều thời gian để bắt lũ chim, ta cho cậu biết ta sẽ làm gì, ta cho cậu sự lựa chọn: lũ chim và cái lồng hay 10 pounds và cái áo khóac cậu đang mặc.”
Cậu bé ngập ngừng, 10 pounds là tất cả những gì cậu có, cái áo khóac còn mới và nó rất đặc biệt, thật ra nó là vật sở hữu quí giá của cậu. Từ từ, cậu bé lấy ra 10 pounds và đưa cho người đàn ông. Rồi, chậm hơn và từ từ hơn nữa, cậu cởi áo khóac ra, nhìn nó lần cuối, và đưa cho người đàn ông.
Và sau đó cậu bé mở cửa lồng và thả lũ chim ra.
Sưu tầm |