Mỗi năm ăn một mùa xuân nhỏ, Đợi một mùa xuân lớn chửa về. Sáu chục ba trăm ngày nặng chĩu, Thời gian từng bước kéo lê thê. Áo hoa mặc phủ ngoài năm tháng, Che đậy lần trong lớp máu me.
Trời đất chiều qua đầy bụi xám, Sáng này rạng rỡ ánh pha lê. Véo von chim gởi lời ân ái, Ngào ngạt trầm dâng khói quyện thề. Đã bốc lên rồi men đất nước, Rượu đời dân tộc uống say mê. Quê hương lệ ước dòng xa vắng Là một vần thơ rơi cánh lê Để điểm cho mùa xuân dịu dịu, Mùa xuân rực rỡ sắc hoa hòe. Thương Xanh nhớ Biếc lòng Sông núi, Biển bạc hồ lam. Ôi bóng quê!
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...