Có bao giờ anh về thăm lớp học ngày xưa. Ô cửa sổ và cơn mưa bất chợt. Giọt nắng diệu kỳ đưa ta qua mùa thi.
Ngăn bàn xưa anh dù có quên đi Vẫn còn dấu một nhành hoa quen thuộc Màu tím diệu kỳ gợi thương, gợi nhớ. Trên mặt bàn, câu thơ xưa còn bóng gió. Ta viết hôm nao trong mắt nắng chiều nghiêng.
Những điều xưa giờ trở thành thiêng liêng. Suốt cả đời liệu có còn gặp lại? Những bức tường lổ loang, khờ dại. Màu mực nhoè tan trong cõi hư không.
Có bao giờ anh thấy phượng đơm bông? Nghe day dứt nỗi buồn chiều tháng hạ. Hành lang quen giờ lạ Chờ bước chân lãng quên. Anh hãy về lớp học xưa trong đêm Anh sẽ thấy Một ngôi sao từ ngày xưa còn sáng. Ngôi sao của nỗi niềm thời trong trắng. Nắng lung linh đang theo lối ta về. * Vẫn biết bây giờ anh đã chẳng còn mơ Những giấc mơ ngày xưa anh xem là hạnh phúc. Những giấc mơ chẳng bao giờ là thật Khi anh quên lối về lớp học
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...